Vợ buồn chán địt nhau với người hàng xóm. “Thành phố chuyển đến thị trấn nhỏ này chỉ toàn tiếng ve kêu và những rặng cây im lìm. Chồng tôi đi biền biệt từ sáng sớm đến tối mịt, bỏ lại tôi với bốn bức tường gỗ và nỗi cô đơn đến nghẹt thở. Cái nóng oi ả của vùng quê như mồi lửa, thiêu đốt và làm trỗi dậy những khát khao thầm kín nhất mà tôi cố chôn giấu.
Và rồi, anh ấy xuất hiện—người đàn ông bản địa với vóc dáng vạm vỡ, mang đậm nét hoang dã của nắng và gió miền quê. Sự xuất hiện ấy như một liều thuốc độc ngọt ngào đánh sập mọi lý trí của tôi. Tôi đã chủ động buông lời gọi mời, để rồi chuỗi ngày sau đó biến thành một cơn mộng mị không lối thoát. Cô vợ từ ấy địt nhau rất nhiều với hắn, khiến nước bên dưới lồn cứ ồ ạt chảy ra mãi không ngừng.
Giữa căn phòng vắng, chúng tôi lao vào nhau bất kể ngày đêm. Làn da áp chặt, những giọt mồ hói lăn dài và hòa quyện vào nhau dưới cái nắng hè gay gắt. Không còn khoảng cách, không còn tội lỗi, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập và những thanh âm đê mê, rạo rực vang lên không ngớt từ lúc bình minh cho đến tận đêm khuya. Tôi hoàn toàn chìm đắm, để mặc bản năng dẫn dắt trong vòng tay rắn rỏi ấy, tận hưởng sự nuông chiều thể xác mãnh liệt chưa từng có.”